Ba tôi không chặn số tôi khi tôi gọi xin tiền thuê nhà.
Ông làm một điều còn tệ hơn - Ông đưa cho tôi một cây chổi và nói: “6 giờ sáng, gặp nhau nhé.”
Tôi 23 tuổi, tấm bằng Truyền thông số treo trên tường… và giấy thông báo trục xuất dán trước cửa nhà.
Những công việc từng được hứa hẹn rồi biến mất. Hồ sơ xin việc không ai hồi âm. Tài khoản ngân hàng âm tiền.
Trong tuyệt vọng, tôi gọi cho ba.
“Ba ơi, con cần 1.500 euro. Tuần sau con có một buổi phỏng vấn quan trọng. Con sẽ trả lại. Có lãi.”
Im lặng. Rồi giọng Ba tôi vang lên từ xưởng sửa xe cũ:
“Álvaro, Ba không có 1.500 euro để cho con. Nhưng Ba có chỗ cho con làm. Paco sắp nghỉ hưu. Ba cần người phụ giúp: dọn dẹp, sắp xếp, chạy việc vặt. 18 euro một giờ. Bắt đầu từ ngày mai. 6 giờ.”
Tôi thấy tổn thương. Nhục nhã. - Tôi đã học đại học. Tôi không phải người để cầm chổi.
Rồi buổi phỏng vấn “quan trọng” ấy cũng đổ bể.
Hai tuần sau… tôi không còn nhà.
Có đêm tôi ngủ nhờ trên ghế sofa của bạn, có đêm nằm co ro ở ghế sau xe, mưa đập ầm ầm trên mui.
Cuối cùng, tôi chấp nhận.
Tôi lái xe đến xưởng của ba.
Sáng hôm đó, một người thợ đưa cho tôi chiếc bánh mì nóng và ly cà phê. Rồi một túi đồ bảo hộ lao động.
Trên áo, tên tôi được thêu rõ: ÁLVARO.
Tôi bước vào. Ba tôi đang chui dưới gầm xe.
Ông nhìn tôi. Không cười. Không giảng đạo.
Chỉ nói: “Lấy giẻ thấm dầu. Phía sau có vết dầu loang. Xong thì sắp xếp lại đống cờ-lê.”
Tuần đầu tiên là địa ngục.
Tay phồng rộp. Lưng đau nhức.
Nhưng không ai phán xét tôi. Không ai cười nhạo.
Họ chỉ dẫn tôi. Tôn trọng tôi.
Và tôi hiểu ra một điều:
Tôi không hề “cao hơn” ai cả.
Và chính những con người tay lấm dầu mỡ kia mới là người đang giữ cho thế giới này vận hành.
Một ngày nọ, một khách hàng ngạo mạn xông vào, quát tháo, đòi “gặp ông chủ”.
Ba tôi bước ra, lau tay, bình thản nói:
“Ở đây chúng tôi không nói chuyện kiểu đó. Chìa khóa xe của anh ở kia. Mời anh tìm chỗ khác.”
Rồi ông quay sang tôi:
- “Con ổn chứ?”
- “Dạ. Con cảm ơn ba.”
- “Đừng cảm ơn. Và đừng bao giờ để ai khiến con thấy mình thấp kém. Có bằng cấp hay không, vị trí của con là thứ con phải tự kiếm lấy. Và phải biết bảo vệ nó.”
Sáu tháng sau, tôi trả lại Ba 1.500 euro.
Ông chưa từng đòi. Nhưng tôi thấy mình cần phải trả.
Một hôm, hai Ba con ăn pizza trong im lặng, Ba nói:
“Xưởng mình cần một cái website. Người ta bảo không có trên mạng là coi như không tồn tại. Con… học ngành đó… giúp được không?”
“Tất nhiên. Nhưng giá con cao đấy.”
“Ba trả bằng bố thắng nhé.”
“Thỏa thuận.”
Người ta khiến chúng ta tin rằng thành công là bàn làm việc sáng bóng và đôi tay sạch sẽ.
Rằng người cha yêu con là người chuyển tiền không cần hỏi han.
Nhưng đôi khi, tình yêu không phải là một khoản chuyển khoản.
Mà là một cây chổi lúc 6 giờ sáng.
Ba tôi không cứu tôi khỏi cơn bão.
Ông dạy tôi cách dựng mái nhà.
Ông cho tôi thứ tôi cần, chứ không phải thứ tôi muốn.
Và hôm nay, tôi không chỉ là một chàng trai có tấm bằng.
Tôi là một người đàn ông có tương lai.
Theo Live Healthy Live better