Robert Mitchum

Người đàn ông nguy hiểm nhất Hollywood có một bí mật:
ông đã chung thủy với cùng một người phụ nữ suốt 57 năm.
Khi các phóng viên hỏi bí quyết, ông trả lời:
“Tôi cưới một người thông minh hơn mình ,và tránh đường cho cô ấy.”
Robert Mitchum khi ấy mới hai mươi ba tuổi, túng thiếu, và vừa có vai điện ảnh đầu tiên ,một vai quần chúng không tên trong một phim cao bồi chẳng ai nhớ tới.
Dù vậy, ông vẫn cưới Dorothy Spence.
Cô mười chín, ông hai mươi ba, và hầu như ai quen họ cũng nghĩ cuộc hôn nhân này sẽ kéo dài… may lắm là một năm. Hai năm nếu họ gặp may.
Bởi Robert Mitchum rõ ràng là người “có tương lai” mà những tương lai kiểu đó hiếm khi đi kèm mối tình thời trung học.
Họ gặp nhau bảy năm trước đó ở Delaware. Dorothy mới mười hai tuổi, trầm lặng, đôi mắt sẫm màu, không cười khúc khích trước con trai như những cô gái khác. Robert mười sáu, đã bỏ nhà đi, sống lang bạt, nhảy tàu hàng, làm đủ thứ việc để tồn tại qua thời Đại Suy thoái.
Phần lớn các cô gái sẽ sợ hãi chàng thiếu niên u uất ấy ,người đã nếm trải nhiều gian khổ hơn cả nhiều người trưởng thành.
Dorothy thì thấy điều khác: sự cô đơn, chứ không phải mối đe dọa.
Họ bắt đầu là bạn. Rồi khi Dorothy lớn lên và Robert tạm ổn định hơn, mối quan hệ ấy trở thành điều gì đó sâu sắc hơn.
Đến năm 1940, Robert gom góp đủ tiền và sự ổn định để cầu hôn. Dorothy đồng ý, dù biết mình đang cưới một người không có triển vọng rõ ràng và rất dễ vướng rắc rối.
Họ kết hôn ngày 16 tháng 3 năm 1940.
Không lễ cưới linh đình. Không tiền trăng mật.
Chỉ là hai đứa trẻ từ Delaware đặt cược cả cuộc đời vào nhau.
Rồi sự nghiệp của Robert bùng nổ.
Giữa thập niên 1940, ông từ những vai phụ vụn vặt vươn lên vai chính tại RKO Pictures. Bước ngoặt đến với The Story of G.I. Joe (1945), nơi diễn xuất lặng lẽ, mệt mỏi của ông trong vai một người lính chai sạn vì chiến tranh mang về cho ông đề cử Oscar.
Đột nhiên, Robert Mitchum trở thành ngôi sao.
Không chỉ là ngôi sao ,ông được xây dựng thành “bad boy” nguy hiểm nhất Hollywood: ánh mắt nặng trĩu, giọng nói khiến cả lời đe dọa cũng nghe như thơ.
Phụ nữ liên tục vây quanh ông. Các phòng quảng bá của hãng phim hết sức cổ vũ hình ảnh Mitchum như một kẻ không thể thuần hóa, nguy hiểm, đầy hấp lực tình dục.
Còn Dorothy thì ở nhà với hai cậu con trai nhỏ, James và Christopher, đọc những cột tin đồn đoán vô tận về sự chung thủy của chồng mình.
Rồi đến đêm 31 tháng 8 năm 1948 ,đêm lẽ ra phải kết thúc tất cả.
Cảnh sát đột kích một ngôi nhà ở Laurel Canyon và bắt Robert Mitchum vì tàng trữ cần sa. Đây không phải bê bối nhỏ. Năm 1948, cần sa bị xem nghiêm trọng ngang heroin. Các hãng phim có điều khoản đạo đức. Diễn viên bị sa thải vì những chuyện nhỏ hơn thế nhiều.
RKO đình chỉ ông ngay lập tức. Các nhà báo lá cải viết sẵn cáo phó sự nghiệp. Ai cũng đồng ý: Robert Mitchum đã xong.
Ngoại trừ Dorothy.
Trong khi báo chí xâu xé vụ việc, bạn bè Hollywood xa lánh, Dorothy đến thăm Robert trong tù và nói rằng bà không quan tâm ông đã làm gì. Họ sẽ vượt qua chuyện này.
Robert bị kết án sáu mươi ngày tại trại cải huấn Castaic, thụ án năm mươi ngày và được thả sớm vì cải tạo tốt.
Và điều kỳ lạ là: vụ bê bối lại khiến ông nổi tiếng hơn.
Khán giả thích việc Mitchum ngoài đời đúng là kẻ nổi loạn như trên màn ảnh. Bộ phim đầu tiên sau khi ra tù — The Big Steal — thành công lớn. RKO không sa thải mà còn tăng lương cho ông.
Nhưng sự trung thành của Dorothy trong thời gian ông ngồi tù đã thay đổi điều gì đó trong Robert.
Ông đã nghĩ bà sẽ bỏ đi, mang theo con cái và ly hôn ,như bất kỳ người phụ nữ tỉnh táo nào.
Nhưng bà ở lại. Không một giây do dự.
Điều đó với ông còn quan trọng hơn bất kỳ vai diễn, thù lao hay vinh quang nào.
Trong năm thập kỷ tiếp theo, Robert Mitchum trở thành một trong những diễn viên được kính trọng nhất Hollywood. Ông đóng hơn một trăm bộ phim:Out of the Past, The Night of the Hunter, Cape Fear, Ryan’s Daughter…
Ông làm việc với những đạo diễn xuất sắc nhất, nhận thù lao khổng lồ, trở thành hình mẫu cho kiểu phản anh hùng phim noir ,người đàn ông đã thấy quá nhiều và cảm nhận quá ít.
Ngoài đời, ông nổi tiếng khó chịu, uống rượu nhiều, không kiên nhẫn với kẻ ngốc. Tin đồn ngoại tình thỉnh thoảng xuất hiện, nhất là trong những đợt quay xa dài ngày.
Dorothy bỏ ngoài tai phần lớn những điều đó. Bà phân biệt được tin đồn và sự thật. Và bà hiểu Robert đủ sâu để biết rằng người đàn ông đóng vai tội phạm nguy hiểm trên màn ảnh lại sợ nhất việc mất gia đình.
Ở nhà tại Montecito, California, Robert là một con người khác. Ông viết thơ ,thơ hay thật sự, nhưng không bao giờ công bố vì sợ phá hỏng hình ảnh “đàn ông cứng”. Ông sáng tác nhạc, chơi guitar cho các con. Ông từ vai kẻ sát nhân hay tâm thần trở về nhà và lập tức nấu ăn, hỏi chuyện bài vở, làm một người cha đúng nghĩa.
Năm 1958, Dorothy và Robert có thêm con gái, Petrine (Trina). Ở tuổi 41, Robert lại làm cha ,và theo mọi lời kể, ông hoàn toàn say mê con gái.
Hai con trai James và Christopher đều trở thành diễn viên. Robert cho lời khuyên nhưng không ép buộc. Điều ông luôn nhấn mạnh là lòng trung thành với gia đình, giữ sự gắn bó, và nhớ rằng Hollywood chỉ là một công việc.
“Diễn xuất là việc dễ nhất tôi từng làm,” Mitchum từng nói.
“Chỉ cần đến, nói lời thoại, nhận tiền. Hôn nhân mới là việc khó ,xuất hiện mỗi ngày cho cùng một người suốt hàng thập kỷ.”
Khi được hỏi vì sao cuộc hôn nhân của ông bền vững giữa vô số cuộc hôn nhân Hollywood tan vỡ, ông trả lời đơn giản:
“Tôi cưới một người thông minh hơn mình và tránh đường cho cô ấy.”
Dorothy quản lý tiền bạc một cách khôn ngoan, đảm bảo họ không bao giờ lâm cảnh túng quẫn. Bà quán xuyến gia đình, gần như một mình nuôi con trong những năm ông quay phim triền miên, và tạo ra một mái nhà tách biệt hoàn toàn khỏi sự hào nhoáng Hollywood.
Bà cũng chưa từng cạnh tranh với danh tiếng của chồng. Bà không muốn làm ngôi sao. Không cần sự chú ý. Bà muốn một gia đình ,và đã chọn Robert làm bạn đồng hành để xây dựng điều đó.
Chính sự không ganh đua hay oán giận ấy là then chốt. Robert chưa bao giờ cảm thấy phải chọn giữa sự nghiệp và gia đình. Dorothy khiến ông có thể có cả hai.
Khi Robert lớn tuổi, bắt đầu trả giá cho rượu và thuốc lá.Đến thập niên 1990, sức khỏe ông suy sụp ,ung thư phổi, khí phế thũng, biến chứng của cả đời sống khắc nghiệt.
Ngày 1 tháng 7 năm 1997, Robert Mitchum qua đời tại nhà ở hạt Santa Barbara. Ông bảy mươi chín tuổi.
Dorothy ở bên ông ,như suốt năm mươi bảy năm hôn nhân.
Bạn bè đến thăm trong những tháng cuối nói rằng Robert luôn nhắc mình đã may mắn thế nào. Không phải may mắn vì sự nghiệp ,mà vì Dorothy đã nói “đồng ý” năm 1940. Vì bà đã ở lại khi ông vào tù. Vì bà đã phớt lờ tin đồn và những trò vô nghĩa của Hollywood để chỉ đơn giản là yêu ông.
Dorothy sống thêm mười bảy năm, qua đời năm 2014 ở tuổi chín mươi bốn. Con cháu kể rằng bà chưa bao giờ thôi nhắc về Robert ,không phải ngôi sao điện ảnh, mà là con người: những bài thơ ông viết, những khúc nhạc ông bịa ra, cách ông khiến bà cười ngay cả khi rất khó ưa.
Robert Mitchum được nhớ đến như một trong những diễn viên vĩ đại nhất của điện ảnh. Các học giả viết luận án về phim noir của ông. Ảnh hưởng của ông là không thể phủ nhận.
Nhưng vai diễn dài nhất của ông ,không thù lao, không máy quay, không kịch bản ,chính là người chồng của Dorothy Spence.
Năm mươi bảy năm. Qua tù tội, bê bối, cám dỗ Hollywood, danh vọng, tuổi già và bệnh tật.
Trong một ngành nơi hôn nhân chỉ kéo dài vài tháng và sự chung thủy bị xem là lỗi thời, người đàn ông cứng rắn nhất Hollywood đã ở bên mối tình thời thiếu niên của mình cho đến lúc chết.
Không phải vì điều đó dễ dàng.
Không phải vì không có lựa chọn khác.
Không phải vì Hollywood mong đợi điều đó.
Mà vì Dorothy đã nhìn thấy điều gì đó nơi cậu thiếu niên u uất mười sáu tuổi năm xưa ,điều không ai khác thấy được. Và Robert đã dành trọn cuộc đời để chứng minh bà đã đúng.
Sự nổi loạn thực sự không phải là đóng vai những kẻ nguy hiểm trên màn ảnh.
Mà là chung thủy với một người phụ nữ duy nhất trong một thành phố được xây dựng trên sự phản bội.
Theo No Cap Archives 
My Lan Phạm