Thomas chưa bao giờ muốn có con.

Ông chưa từng hình dung nổi cảnh một đôi giày nhỏ xíu đặt cạnh cửa ra vào, hay những câu chuyện kể thầm thì trong bóng tối trước giờ đi ngủ.

Thế rồi, năm 1892, bức điện tín định mệnh ấy ập đến.

Thomas Brennan đứng lặng trong căn phòng ở Denver, tờ giấy trên tay run rẩy. Em trai ông đã qua đời. Nhưng đằng sau nỗi đau ấy là một sự thật còn chấn động hơn: ba đứa trẻ mồ côi bị bỏ lại. Đứa tám tuổi, đứa sáu tuổi và đứa bốn tuổi. Không mẹ. Không cha. Không còn một ai thân thích trên đời.

Lúc đó Thomas ba mươi tư tuổi, vẫn còn độc thân. Ông sống một cuộc đời đơn giản, tĩnh lặng và ngăn nắp. Ông chưa bao giờ chuẩn bị cho một tình huống thế này. Nhưng mọi kế hoạch cá nhân đều trở nên vô nghĩa khi đoàn tàu dừng lại ở sân ga, và ba đứa trẻ sợ hãi bước xuống, trên áo ghim những mẩu giấy ghi tên, tay xách một chiếc vali nhỏ đựng tất cả những gì chúng có.

Ngay khoảnh khắc chúng bước chân lên sân ga, có điều gì đó trong ông đã vỡ tan.

Những ngày đầu thật sự khó khăn, khó hơn rất nhiều so với những gì ông dám thừa nhận. Ông nấu cháy cả bữa tối, làm hỏng quần áo khi giặt giũ. Đám trẻ khóc hằng đêm, gọi tên cha mẹ — những người chẳng bao giờ trả lời chúng nữa. Tóc của cô bé Margaret cứ rối bù lại dù ông đã cố gắng chải chuốt. Cậu bé James thì hay nổi nóng, một sự giận dữ bộc phát từ nỗi đau mà cậu không biết gọi tên. Còn bé Samuel thì cứ lặp đi lặp lại một câu hỏi với giọng nói yếu ớt đầy hy vọng: — "Khi nào thì mẹ về hả bác?"

Thomas không bao giờ biết phải trả lời ra sao.

Một đêm nọ, ông tìm thấy Samuel đang ngủ gục trong ngăn tủ quần áo, thu mình lại, cánh cửa khép hờ. — "Ở trong này cháu thấy an toàn hơn," đứa trẻ thì thầm.

Thế là Thomas ngồi bệt xuống sàn, ngay cạnh ngăn tủ đó, và thức cho tới tận bình minh. Ông kể cho cậu bé nghe về cha của cậu, về lòng tốt và sự dũng cảm. Ông ở lại đó, vì ông hiểu rằng mình không thể quay lưng đi được nữa.

Từng chút một, dù không nhận ra, ông bắt đầu học cách làm cha.

Caption

Ông học được đứa trẻ nào cần sự yên lặng, đứa trẻ nào cần ôm vỗ về. Học cách chuẩn bị bữa trưa đúng khẩu vị chúng thích. Học cách xoa dịu những cơn ác mộng, khâu lại những vết rách trên quần áo và nâng đỡ những bờ vai nhỏ bé mỗi khi nỗi đau đột ngột ùa về. Ông học cách ngân nga những bài hát mà ông chỉ còn nhớ mang máng. Ông đưa chúng tới trường, rồi thức trắng đêm chăm sóc khi chúng ốm đau.

Trên hành trình đó, ông không còn là một người đàn ông chỉ đi nuôi hộ những đứa trẻ nữa. Ông đã trở thành "nhà" của chúng.

Năm tháng trôi qua, Margaret lớn lên thành một thiếu nữ dịu dàng và đầy nghị lực, cô trở thành giáo viên. James, cậu bé tò mò năm nào, đã biến tình yêu với đất đá thành một doanh nghiệp địa chất của riêng mình. Samuel, đứa trẻ từng trốn trong ngăn tủ, đã tìm thấy lòng can đảm để gia nhập quân đội.

Mỗi khi các con đạt được thành công, Thomas luôn ngồi lặng lẽ ở cuối phòng, đôi tay đan vào nhau, mắt rưng rưng niềm tự hào. Ông chưa bao giờ đòi hỏi một lời cảm ơn, cũng chưa bao giờ chờ đợi điều đó.

Ông không bao giờ kết hôn. Ông không bao giờ có những đứa con của riêng huyết thống mình. Nhưng ông không bao giờ cô đơn nữa.

Một đêm nọ, khi tất cả đã trưởng thành, Margaret đặt tay lên tay ông và nói khẽ: — "Bác đã cho chúng cháu một cuộc đời mới, ngay lúc cuộc đời cũ của chúng cháu sụp đổ."

Và ngay khoảnh khắc ấy, Thomas cuối cùng cũng hiểu ra.

Gia đình không phải lúc nào cũng là điều ta lên kế hoạch sẵn. Đôi khi, đó là một trách nhiệm mà ta phải tự vươn mình lên để gánh vác. Là điều mà ta học cách làm mỗi ngày, dù còn nhiều vụng về, khiếm khuyết. Là điều mà ta lựa chọn đi lựa chọn lại, cho đến khi tình yêu thực sự bén rễ.

Ông đã từng không muốn có con. Nhưng cuối cùng, ông đã trở thành một người cha. Và điều đó đã thay đổi tất cả.

ST