Nguồn từ bài "Từ gã tài xế ngủ lang đến kẻ xuất chúng vĩ đại Hollywood"
Xin lưu ý & nhấn mạnh: Ông không phải "NHÂN LỰC TINH HOA" ngay từ đầu!
Truyền thông gọi James Cameron là "Vua phòng vé" nhưng nếu nhìn sâu vào tiểu sử của James , bạn sẽ thấy ông là hiện thân rõ nét của Quy trình tích lũy 10.000 giờ - nơi mà sự "bình thường" bị bóp nghẹt mỗi ngày bởi tiêu chuẩn cầu toàn hoàn mỹ của ông!
3 sự thật nổi tiếng về đạo diễn James Cameron
- Vua Phòng Vé Thế Giới James Cameron là đạo diễn duy nhất có hai bộ phim cán mốc 2 tỷ USD doanh thu toàn cầu: "Titanic" (1997) và "Avatar" (2009). "Avatar" hiện vẫn giữ kỷ lục phim có doanh thu cao nhất mọi thời đại với hơn 2,9 tỷ USD.
- Ngoài làm điện ảnh, nhà hoạt động môi trường, ông còn là chuyên gia về đại dương. Ông đã thực hiện 33 lần lặn xuống xác tàu Titanic thật sự và sản xuất nhiều phim tài liệu về đại dương.
- Dự Án Tham Vọng Nhất Hollywood Cameron đang sản xuất 4 phần tiếp theo của Avatar với ngân sách ước tính hơn 1 tỷ USD, dự kiến ra mắt đến năm 2031. Đây là một trong những dự án táo bạo và tốn kém nhất trong lịch sử điện ảnh.
10.000 Giờ trong Thư Viện
Không có tiền vào trường điện ảnh, những năm tuổi 20, James Cameron sống một cuộc đời "kép". Ban ngày, đôi tay dính đầy dầu mỡ vô lăng xe tải để kiếm sống. Ban đêm và những ngày nghỉ, ông "cắm chốt" tại thư viện Đại học USC.
Mượn sách nhiều khi cũng mất tiền nên phải photo hoặc ghi chép từng trang luận văn về kỹ xảo quang học, công nghệ phim… để mang về nhà nghiền ngẫm. Thậm chí có lúc thanh niên James còn nhịn ăn, dồn những đồng tiền ít ỏi để nghiên cứu thiết bị và tự đóng dolly track, thử nghiệm các giải pháp quang học như beam splitters tại nhà - một kiểu học bằng tay làm, trước khi có cơ hội bước vào phim trường chuyên nghiệp.
Malcolm Gladwell trong cuốn Những Kẻ Xuất Chúng (Tên gốc: Outliers) gọi đây là sự tích lũy âm thầm. Những năm tháng lái xe tải không dạy ông làm phim. Nhưng nó nuôi sống ông để ông có tiền nuôi kiến thức. Ông đã tự tạo ra trường đại học của riêng mình ngay trong cabin xe tải!
Sự ám ảnh đến tận cùng: Nhất định phải chạm đáy Titanic!
Bạn nghĩ Titanic thành công vì chuyện tình Jack và Rose? Không. Nó thành công vì đạo diễn của nó là một kẻ bị ám ảnh bởi "sự thật"
Trước khi bấm máy, Cameron đã thực hiện 12 lần lặn xuống xác tàu thật ở độ sâu 4.000 mét. Ông muốn nhìn thấy tận mắt từng vết gỉ sét, từng sự hoang tàn dưới đáy biển sâu. Những thước phim tư liệu (footage) thật đó phải được lồng thẳng vào phim, tạo ra quy luật Thị giác.
Công thức của Cameron là: Trộn "Sự thật trần trụi" (cảnh quay đáy biển) với "Kỹ nghệ đỉnh cao" (dựng mô hình trong bể nước khổng lồ) để đánh lừa bộ não khán giả, khiến họ tin rằng mình đang chìm cùng con tàu.
Tại sao phải cực khổ vậy? Bởi vì sự thực hành này là có chủ đích, khác với người thường làm cho xong việc. Kết quả? 2 tỷ USD và 11 giải Oscar không phải là may mắn.
James Cameron rất biết mình đang làm gì, để được gì!
"Nhà Độc Tài" hay hàng rào bảo vệ tiêu chuẩn
Cameron từng tự nhận mình là một "kẻ độc tài" (tinpot dictator) trên trường quay. Kate Winslet thừa nhận cô từng khiếp sợ cái tính khí nóng nảy của ông.
Nhưng trong thế giới của Những kẻ xuất chúng, sự khó tính ấy không phải để "unique" (cá tính cá nhân). Đó là hàng rào bảo vệ tác phẩm khỏi sự tầm thường. Nếu ông dễ tính, Titanic sẽ chỉ là một bộ phim tình cảm sướt mướt hạng B, và Avatar sẽ là một phim kỹ xảo không tới.
Ông chấp nhận bị ghét, chấp nhận hoãn phim suốt 13 năm để chờ công nghệ đuổi kịp tầm nhìn của mình rồi mới cho ra mắt Avatar 2. Ông không thỏa hiệp với cái tốt, để đạt được cái vĩ đại!
Cơ hội chỉ dành cho kẻ nào dám lặn sâu (theo nghĩa đen)
Đỉnh điểm của sự xuất chúng là năm 2012: James Cameron một mình điều khiển tàu Deepsea Challenger lặn xuống Rãnh Mariana (10,9 km). Ông không chỉ "đặt hàng" kỹ sư làm tàu. Ông trực tiếp tham gia thiết kế và vận hành. Chính nền tảng tự học kỹ thuật từ thời "ghi chép tay" ở thư viện USC đã giúp ông làm được điều mà dân điện ảnh bình thường không thể làm.
BÀI HỌC:
James Cameron không phải là đối tượng được chính phủ Mỹ “đào tạo tinh hoa”. Cũng không phải gen ưu việt trong đề án công nghệ nào cả.
Ông trở thành tỷ phú Hollywood vì ông đã chứng minh được các tố chất kiến tạo thành công của mình.
Hoàn cảnh ư? Tôi không giàu
- 20 tuổi bỏ học ngành Vật Lý, lái xe tải để nuôi mơ ước
- 24 tuổi vẫn chui vào thư viện để tự học
- 30 tuổi như "David và Goliath", nhận đúng 1 USD tiền kịch bản để có cơ hội làm đạo diễn.
Cơ hội có hoàn cảnh tốt từ khi sinh chỉ có 1%, nên đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh
- Tại sao người này giỏi hơn người kia?
- Tại sao sự tích lũy lại quan trọng hơn chỉ số IQ?
- Và làm thế nào để bạn tìm ra "lợi thế ẩn" của chính mình?
- Đừng chỉ ngưỡng mộ James Cameron. Hãy giải mã công thức của ông (càng nên biết khi bạn không phải gene ưu việt!)